“Càn rỡ!”
Hạc Nhất thoáng chốc nổi giận, như thể phải chịu sự sỉ nhục tột cùng.
Chính là cái ánh mắt đó, cái ánh mắt như đang nhìn một thứ rác rưởi, tên khốn đáng chết này… đã sỉ nhục hắn không biết bao nhiêu lần.
Nghĩ lại Hạc Nhất hắn, sáu kiếp quán tuyệt, từ thời Tiên Cổ đến nay... trải qua sáu thời đại, há từng chịu nỗi nhục nào như vậy?




